(Truyện nđính thêm của Vũ Phạm Bảo Anh, 13 tuổi)

Bìa rừng Bạch Liễu là khu vực bao gồm nhì mẹ bé đơn vị Thỏ đang thông thường sinh sống cùng nhau. Vì ba Thỏ mất sớm vào một lần đi kiếm ăn uống trong rừng đề xuất lúc này bài toán gia đình chỉ đtrằn hết lên song vai tí hon lô của bà bầu Thỏ. Sáng làm sao, bà cũng dậy thật mau chóng để đi làm thuê với về tối muộn mới về cho nhà, nhằm Thỏ con bé nhỏ phỏng sống lại 1 mình. Trước khi đi, bà luôn nhắc nhở con:

– Thỏ con ở trong nhà ngoan nhé. Cà rốt sống vào chạn tủ, đói thì cứ kéo ra mà ăn, hoàn thành ghi nhớ dọn dẹp vệ sinh mang đến sạch sẽ. Tối muộn bà mẹ bắt đầu về phải cứ đọng đi ngủ luôn luôn, không cần thiết phải đợi. Và đặc trưng duy nhất, đi đâu thì đi mà lại phải sát nhà, độc nhất vô nhị là không được vào rừng trời tối. Thỏ con của người mẹ làm cho được đúng không ạ nào?

Ngày nào cũng tái diễn điều đó với Thỏ bé không khi nào trái lời bà bầu lần làm sao. Thỏ thương bà mẹ vất vả, không muốn tạo nên người mẹ bi tráng bắt buộc cô bé luôn lau chùi và vệ sinh vật phẩm nhỏ gọn và gọn gàng, bài bác tập mẹ giao thời gian nào thì cũng dứt đầy đủ đúng thời hạn cùng luôn luôn luôn nghe lời khuyên làm bà mẹ Thỏ cũng bớt lo lắng phần làm sao. Tuy nhiên, từ bây giờ, sau khoản thời gian mẹ Thỏ vừa bước thoát khỏi cổng thì Nai – đồng bọn tuyệt nhất của Thỏ hotline mang đến thông báo về buổi tiệc sinc nhật của chính mình. Thỏ do dự lắm, cô bé xíu thầm suy nghĩ đơn vị Nai thì xa, sâu tít tận trong rừng mà buổi tiệc lại lừng khừng kéo dãn dài bao lâu. Vậy là không đi được rồi. Nghĩ vậy, cô nhỏ nhắn nói với Nai:

– Xin lỗi Nai nha tuy nhiên bà bầu mình bảo là không được bước vào trong rừng. Chắc là mình chưa tới dự được tiệc sinh nhật của người sử dụng rồi.

Bạn đang xem: Kể một câu truyện theo nhan đề một lần không vâng lời

Nai nằn nì:

– Thỏ à, cậu mang đến bên bản thân do dự đã bao nhiêu lần rồi, lối đi nạm nào kiên cố cậu vẫn còn đó lưu giữ rõ. Nếu trời về tối vượt thì dựa vào bà mẹ mình mang đến, gồm gì mà đề nghị lo nghĩ. Yên vai trung phong đi, người mẹ cậu sẽ không còn biết được đâu.

Thỏ ban đầu còn không đồng ý, tuy vậy sau thời điểm nghe lí lẽ của Nai thì nghĩ về lại: “Mẹ đưa bản thân đến nhà Nai thăm từng nào lần rồi, nhưng cậu ấy lại còn là bạn thân tốt nhất của bản thân mình. Thôi thì, mình đang xin về nhanh chóng, như vậy thì người mẹ cũng đo đắn mình đã đi đến rừng đâu.” Với ý tưởng, Thỏ phấn khởi gói vàng sinh nhật với đi liền mạch mang lại bên Nai.

Bữa tiệc sinh nhật vẫn diễn ra rất vui. Có rất nhiều bạn của Thỏ cũng mang đến như Dê, Lợn,Gõ Kiến và vô vàn những người dân các bạn new. Đến thân buổi tiệc, chiếc bánh sinh nhật cao nhì tầng làm cho từ bỏ mật ong ngọt lịm được với ra với ai cũng đánh bát cho no căng cả bụng. Bữa tiệc vui mang lại nỗi nhưng chỉ Lúc những khách khứa đã bắt đầu về không còn thì Thỏ bắt đầu nhận thấy, Mặt trăng sẽ chuẩn bị núm ca cho Mặt ttránh. Thỏ không tự tin nhờ vào cô Nai vị thấy cô vẫn còn sẽ mắc dọn dẹp và sắp xếp tàn tích của buổi tiệc nên đành trường đoản cú về bên.

Ttránh buổi tối dần. Thỏ vừa đi vừa cầu muốn thế nào cho ông Mặt ttách ko đi ngủ quá nhanh khô. Thế tuy nhiên hiện thời, giữa cánh rừng mênh mông cũng chỉ với lại tia nắng le lắt của Mặt ttách với hình hình họa khiếp sợ của những lùm cây. Đâu kia quanh đây đã ban đầu giờ kêu của các bé thụ đêm đói mồi và thậm chí là cả giờ đồng hồ súng. Không lâu tiếp đến, tia nắng cũng chỉ cần hão huyền lúc lúc này bóng về tối đang che phủ lên những đồ vật. Thỏ nước đôi mắt lưng tròng rã, tay chân run nỗ lực cập vày cái không khí lạnh của sương đêm, hét thật to lớn “Mẹ ơi”. Lẽ tất nhiên, không tồn tại giờ đồng hồ đáp trả lại.

Xem thêm: Dù Đã Biết Mất Em Nhưng Sao Lòng Anh Vẫn Nhói Đau, Lời Bài Hát: Phía Sau Em

*

Thỏ bà bầu cùng thỏ bé (ảnh: internet)

Bây giờ đồng hồ, Thỏ mới thấm thía được lời khuyên ổn với thấy yêu người mẹ biết bao. Từ thời gian tía mất, bà mẹ vẫn buộc phải gánh chịu đựng, lo toan bao nhiêu công việc vào mái ấm gia đình. Thỏ thấy ân hận vì chưng đang không thể chú ý thấu nỗi bi tráng của mẹ. Cô nhỏ nhắn cđọng vừa đi vừa tự trách nát mình, không xem xét rằng tất cả một nhẵn đen sẽ tiến lại sát. Bóng Black ấy rảnh rỗi đặt cánh tay lông lá đầy vuốt sắc nhọn lên vai Thỏ nhỏ bé rộp làm cho cô bé bỏng hét lên một tiếng thất thanh với tảo phương diện lại. Ôi may thừa, hóa ra là bác bỏ Gấu kiểm lâm của vùng rừng núi trên đây mà lại. Bác Gấu rất phát âm chuyện, ngay lập tức chớp nhoáng đưa Thỏ về và chuyển nhượng bàn giao cho tất cả những người chị em đã mỏi mòn ngóng chờ, thấp thỏm là bé mình sẽ xảy cthị xã gì nghỉ ngơi vào cánh rừng kinh sợ cơ. Mẹ Thỏ mau lẹ cúi lạy, cảm ơn bác bỏ Gấu. Bác ôn tồn bảo bà bầu Thỏ:

– Chúng ta đó cũng là chỗ thân quen, giúp nhau là lẽ thường. Chỉ bao gồm điều, lần sau chị đề nghị cai quản bé bản thân cảnh giác hơn nhé, con nít ra bên ngoài giờ đồng hồ này là ko xuất sắc đâu.

Hôm ấy Thỏ không xẩy ra người mẹ mắng tuy nhiên Thỏ biết mẹ ảm đạm. Cô nhỏ bé trường đoản cú hứa hẹn cùng với bạn dạng thân rằng, sẽ không bao giờ trái lời chị em một lần như thế nào nữa