RadioPlus.vn – Một tín đồ thà say mèm trong rừng đào mười dặm nhằm quên không còn vượt khứ, một tín đồ nặng trĩu tình tía đời ba kiếp mỏi mòn chờ lâu.

Bạn đang xem: Tam sinh tam thế thập lý đào hoa audio

Bóng hình bắt gặp kia, như quả thật không nên. Những cthị xã cũ sẽ quên kia, nlỗi hỏng rất thực.

Mười dặm hoa đào chiếu rạng hai con mắt bi thương, dẫu vậy không thể nào gạt bỏ được giây phút nhận ra khuôn mặt nữ giới vào thừa khđọng.

Quá khứ đọng, hiện giờ, tương lai – cha kiếp nhân duyên của Dạ Hoa và Bạch Thiển, giữa mười dặm hoa đào bạt ngàn thắm sắc, trường đoản cú nay chỉ còn hạnh phúc tràn đầy.

—–*****—–

♡ Tiền truyện ♡

Gần trên đây, ta rất thú vị thèm ngủ.

Nại Nại nói: “Chắc vì chưng mang tnhị yêu cầu mới thèm ngủ vậy, hoàng hậu không nên lo lắng”.

Nại Nại là tỳ thiếu phụ quan tâm ta, cũng là tiên tử tuyệt nhất Chịu đựng cười cợt với ta, Chịu đựng Điện thoại tư vấn ta nhì giờ đồng hồ “nương nương” vào Tẩy Ngô cung này. Những tiên tử không giống đa số phần đa coi thường ta. Bởi do Dạ Hoa ko phong đến ta một danh phận nào, cũng cũng chính vì ta chưa hẳn là thần tiên nhưng mà chỉ là 1 trong những tín đồ phàm nai lưng.

Ngoài ra Nại Nại mở cửa sổ, gió dịu thổi vào, bên ngoài vọng tới giờ bước chân của ai kia. Giọng Nại Nại loáng kinh ngạc, vui mừng: “Nương nương, là hoàng thái tử điện hạ cho tới thăm người”.

Ta chui ra khỏi loại chăn uống gấm, ngồi phụ thuộc thành chóng, đầu còn hơi váng vất, Mặc dù rằng vừa bắt đầu tỉnh dậy nhưng mà vẫn tương đối bi quan ngủ.

Đệm tương đối nhún mình xuống, ta đân oán rằng Dạ Hoa vẫn ngồi sát bên.

Ta mơ mơ hồ hồ nước hỏi chàng: “Tối nay sao trên ttách gồm sáng không?”.

Cmặt hàng lặng đi một hồi rồi new đáp: “Tố Tố, hiện giờ đã là ban ngày”.

Theo kiến thức ta dụi dụi mắt, tay chạm đề xuất dải lụa trắng băng xung quanh mắt new ghi nhớ ra đã hết mắt nữa rồi, dù cho có dụi thế nào thì cũng tất yêu sáng tỏ nổi sớm hôm, vẫn không nhìn được gì.

Dạ Hoa im re một dịp lâu rồi bắt đầu nói: “Ta đã kết hôn cùng với người vợ, ta vẫn là đôi mắt của nàng”.

Tố Tố, ta vẫn là hai con mắt của cô gái.

Theo phiên bản năng ta đẩy nam giới ra. Ác mộng đêm tối đó lại một đợt nữa phong toả ta, ta sợ hãi đến mức body toàn thân run lẩy bẩy.

Dạ Hoa ráng tay ta: “Tố Tố, nữ giới làm thế nào vậy?”. Ta run run cắm răng nói dối: “Đột… đùng một cái hơi bi đát ngủ. Csản phẩm thao tác làm việc của đàn ông đi, tức hiếp mong ngủ một lát”.

Trước phía trên lòng vạn phần lưu luyến, tín đồ vạn phần lưu luyến, còn giờ đây vẫn khiến bạn ta cần yếu chịu nổi, ta chỉ hiếu kỳ rằng, đàn ông vẫn yêu thương người con gái ấy như vậy, sao lúc đầu lại đồng ý cùng với trải đời vô lý của ta.

Ban đầu, lúc đầu, đúng là ân hận hận thì sao lúc đầu ko làm khác đi.

Dạ Hoa tránh đi, Nại Nại thanh thanh tải then cửa ngõ. Ta nằm thuồn ra chóng, lao động trí óc rối nhỏng tơ vò. Những hình hình ảnh tồn tại, thời điểm là núi Tuấn Tật sống Đông Hoang, thời gian là khuôn khía cạnh của Dạ Hoa, dịp là lưỡi chủy thủ đẫm máu với hai con mắt bị khoét đi của ta. Rất đau, ta nhức mong mỏi khóc cơ mà lại khóc không nổi.

Ta thì thầm suy nghĩ chờ sinch chấm dứt người con này, ta vẫn quay trở lại núi Tuấn Tật, bắt đầu tự đâu thì nên chấm dứt ở đó.

Lại ngây bạn hồi lâu, Nại Nại rón nhón nhén đẩy cửa ngõ phi vào, khe khẽ điện thoại tư vấn ta: “Nương nương, vợ vua, fan tỉnh giấc chưa?”.

Ta nắm nén, húng hắng ho: “Có cthị trấn gì thế?”.

Nại Nại kết thúc bước: “Thiên phi Tố Cđộ ẩm không đúng tỳ chị em có tức hiếp tới, mời người thuộc thưởng trọn trà”.

Ta bã, kéo chăn uống lên bít mặt: “Nói ta đi ngủ rồi”.

Không gọi sao cách đây không lâu Tố Cđộ ẩm các lần tỏ ý đối giỏi cùng với ta. Có lẽ bởi vì đã sở hữu hai con mắt của ta, hại ta thành kẻ mù lòa, vì thế ít nhiều cũng có thể có chút hổ thẹn trong tim chăng? Nhưng cụ thể là nữ ta, là cô bé ta đang khiến Dạ Hoa bắt buộc khoét đi đôi mắt của ta.

Ta đã không còn là đái cô nương mới mang đến của ba thời gian trước, nnơi bắt đầu nghếch hy vọng sẽ lấy được lòng tất cả đều tín đồ.

Ước chừng là giờ chiều, Nại Nại lay ta tỉnh, nói rằng nắng nóng chiều vẫn chiếu chênh chếch xung quanh sảnh, dẫn ta đi phơi nắng và nóng một chút ít.

Nại Nại dời một loại xích đu ra sảnh, rồi đỡ ta qua đó. Ta ko chịu đựng nhằm chị em ấy hầu hạ mà dò mẫm dính vào khía cạnh bàn, vào tường… mỗi bước từng bước trải qua bên kia. Những Việc này phần nhiều phải có tác dụng, nếu như không, trong tương lai trở lại núi Tuấn Tật ta đã sinh sống một mình như thế nào?

Sưởi nắng và nóng một dịp, lại khá bi quan ngủ. Trong cơn mơ màng, chừng như lại chiêm bao, trong mơ, lại trsống về chiếc ngày thứ nhất gặp mặt Dạ Hoa trên đỉnh núi Tuấn Tật bố năm trước. Tay đàn ông ráng tkhô giòn lãnh kiếm, body đầy ngày tiết bổ trước gian bên toắt con của ta. Ta vội vàng vực phái mạnh vào trong nhà, đắp thuốc cầm máu, chỉ biết trố đôi mắt líu lưỡi nhìn lốt thương của cánh mày râu từ khxay mồm lại.

Không nên ta cứu đàn ông, tuy vậy phái mạnh một mực đòi báo ơn, ta nói: “Vậy thì bỏ ra bởi quý ông mang thân thường đáp đi”, thế cho nên kết bạn, lại sở hữu đứa con vào bụng này.

Từ Khi ta bước đầu nhớ được vấn đề, thì sẽ 1 mình bên trên núi Tuấn Tật rồi, bao phủ chỉ tất cả rất nhiều loài chim thú côn trùng nhỏ, vì vậy ta chẳng có tên. Cmặt hàng Hotline ta là Tố Tố, còn nói từ trên đây về sau, đó là tên của ta, khiến ta thì thầm vui đến tận mấy bữa sau.

Sau này, cánh mày râu dẫn ta lên Cửu Trùng Thiên, ta new hiểu được lang quân của chính bản thân mình hóa ra là cháu của Thiên Quân.

khi ấy, cánh mày râu vẫn chưa được phong làm thái tử.

Nhưng bên trên Cửu Trùng Thiên này chẳng tất cả ai thừa nhận Đấng mày râu là phu quân của ta. Trước mặt Thiên Quân, nam nhi cũng chưa lúc nào nhắc đến cthị trấn phái mạnh đã từng cưới một fan phàm è cổ làm việc Đông Hoang làm phu nhân.

Đêm hôm kia, ta sở hữu canh tới tđộ ẩm năng lượng điện của Dạ Hoa. Bốn bề tẩm năng lượng điện không bạn canh phòng, giọng của thiên phi Tố Cđộ ẩm vọng lại hết sức bi ai: “Cmặt hàng mang một bạn phàm nai lưng, chẳng qua do ý muốn báo thù thà hiếp vẫn phản nghịch Đấng mày râu theo Thiên Quân, tất cả đúng không? Nhưng thiếp đáp đâu tất cả giải pháp làm sao khác, thà hiếp đâu có giải pháp nào khác? Đàn bà vào tứ bể tám cõi, ai rất có thể ngăn chặn lại sự ân sủng của Thiên Quân? Hãy nói mang đến thà hiếp biết, Dạ Hoa, fan nam giới yêu vẫn luôn là thà hiếp, đúng không? Cmặt hàng Điện thoại tư vấn phái nữ ta là Tố Tố, có nên bởi vì, có đề xuất vì chưng tất cả một chữ “Tố” trong tên thà hiếp không?”.

Giấc mộng ăn khớp với hiện nay ấy cho trên đây bỗng xong xuôi bặt, ta lo lắng body toàn thân ẩm ướt mồ hôi rét. Ta dìu dịu xoa cái bụng vẫn khá nhô cao, hoài thai đó đã bố năm, ta thì thầm tính, chắc rằng cũng tới đây thời gian lâm bể rồi.

Màn tối buông xuống, xưa ni Nại Nại trước đó chưa từng cần phục dịch ta đi ngủ. Nhưng hiện nay ta cần thiết một mình từ rước nước cọ khía cạnh súc mồm được, đành nhờ vào chị em ta. Nại Nại đắp chiếc chăn uống hoa lên trên người hỗ trợ chúng ta, nói: “Nương nương, ngóng thêm chút ít nữa, có lẽ tối ni năng lượng điện hạ đã cho tới ko chừng”.

Ta yên lặng buồn rầu. Sau Khi xẩy ra cthị trấn ấy, Dạ Hoa không lúc nào nghỉ ngơi lại đây. Ta biết, sau này cũng không lúc nào ngủ lại nữa.

lúc ấy, trên núi Tuấn Tật ngơi nghỉ Đông Hoang, ví như Dạ Hoa nói với ta rằng phái mạnh đã gồm bạn vào mộng, thì ta sẽ không nhằm phái mạnh rước ta.

Khi ấy, ta vẫn chưa rước lòng yêu thương nam giới, chẳng qua chỉ nên sống một mình nên cảm giác quá đơn độc.

Nhưng đàn ông chẳng nói điều gì, quý ông cưới ta, còn dẫn ta lên Cửu Trùng Thiên này.

Ttránh vốn sinch ta khéo vờ vịt mang vịt, do đó vô vàn vướng mắc giữa Dạ Hoa cùng thiên phi Tố Cđộ ẩm ta mọi coi nlỗi lừng chừng.

Ta nghĩ về, mặc dầu thế nào, bạn chàng đem là ta, chúng ta vẫn bái thiên địa sinh sống Đông Hoang, bên nhau thề nguyền, ta còn có thai đứa con của cánh mày râu, ta yêu cánh mày râu những điều đó, rồi sẽ sở hữu một ngày quý ông vẫn cảm cồn do ta.

Đúng là nam giới cũng dần dần đối xử dịu dàng êm ả cùng với ta.

Thậm chí ta còn mừng thầm, tưởng chừng rằng cho dù không yêu thương ta thì đại trượng phu tất cả chút nào đấy phù hợp ta rồi chăng?

Có phần lớn cơ hội, tình cảm làm con bạn ta trnghỉ ngơi nên khôn xiết nhát mọn, nhỏ dại bé xíu.

Thế nhưng cthị trấn ấy vẫn xẩy ra. Cho cần hễ thức giấc mộng là ta lại ý thức được rằng tôi đã mất đi đôi mắt, mất đi ánh sáng.

Ngày hôm đó, thiên phi Tố Cđộ ẩm mời ta đi mang lại Dao Trì ngắm hoa. Ta nhận định rằng chính là một buổi tiệc bé dại của nữ giới, yêu cầu lẩn thẩn ncội nhận thà hiếp mời. Lúc đến Dao Trì new hay chỉ có hai ta.

Cho cung nữ lui hết, ả kéo ta một mạch mang lại Tru Tiên đài.

Đứng trước Tru Tiên đài, ả lạnh nhạt quan sát ta cười: “Ngươi gồm biết không? Thiên Quân sắp đến phong Dạ Hoa làm cho thái tử, còn ban cho ta có tác dụng phu nhân của Dạ Hoa”.

Xưa ni ta cần thiết phát âm nổi đông đảo quy củ của đám thần tiên lũ bọn họ, chỉ Cảm Xúc có một chiếc tâm huyết nổi lên thân lồng ngực, băn khoăn là sẽ khó chịu giỏi là hoang mang.

Ả vẫn mỉm cười ngạo mạn: “Ta với Dạ Hoa trung khu đầu ý phù hợp, Cửu Trùng Thiên vốn là nơi đám người trần các ngươi không nên cho tới, sinc con xong xuôi, ngươi hãy từ Tru Tiên đài này nhảy xuống, trsống về vùng cũ của ngươi đi”.

*
Tam Sinch Tam Thế Thập Lý Đào Hoa

Ta trù trừ dancing xuống Tru Tiên đài rất có thể quay lại núi Tuấn Tật hay là không, lúc ấy, chưa lúc nào ta suy nghĩ mang đến cthị trấn ra đi. Ta ngẩn tín đồ hỏi ả ta: “Là Dạ Hoa đưa tôi về ư? Tôi là vk của đại trượng phu, buộc phải tất nhiên sẽ đi theo chàng”.

Bây giờ ghi nhớ lại, lời nói đó đích thực là từ chuốc nhục vào thân.

Nhưng lúc ấy ta luôn luôn ntạo ngô nghĩ rằng Dạ Hoa chí ít cũng khá phù hợp ta, chỉ việc đại trượng phu mê say ta một chút, một chút thôi thì ta vẫn luôn luôn sinh sống mặt đại trượng phu.

Tố Cđộ ẩm thngơi nghỉ dài nhưng lại ra vẻ tức cười cợt nhiều hơn, đùng một phát chộp rước tay ta, kéo ta bổ xuống mép Tru Tiên đài.

Ta còn tưởng ả vẫn đẩy ta xuống Tru Tiên đài, ai ngờ kẻ rơi ngoài đài cao chính là ả ta, ta còn chưa kịp phản nghịch ứng, kề bên vẫn bao gồm một trơn Black lao vút ít qua, bửa nhào xuống dưới.

Dạ Hoa ôm Tố Cđộ ẩm đứng trước khía cạnh, ghẻ lạnh chú ý ta, trong hai con mắt đen thoáy nung nấu ăn ngọn gàng lửa giận dữ bất tỉnh trời.

Tố Cđộ ẩm nằm trong lòng đại trượng phu, thnghỉ ngơi hắt ra: “Đừng trách nát Tố Tố, không phải người vợ ấy vậy ý đẩy thiếp đáp, mà lại là nghe tin Thiên Quân ban thiếp đến phái mạnh, yêu cầu con gái ấy hơi xúc động”.

Thật khó tin, rõ ràng ta ko làm gì cả.

“Không nên thiếp, chưa hẳn tức hiếp, thiếp ko đẩy chị em ta, Dạ Hoa, con trai yêu cầu tin thiếp đáp, đàn ông đề nghị tin thiếp…”. Ta không còn lần này đến lần khác lý giải cùng với đại trượng phu, kinh hoàng, lắp bắp, tương đồng một tên tiểu nhân đã hậu đậu về tỏ bày.

Cmặt hàng vung tay, gằn giọng: “Đủ rồi. Ta chỉ tin đầy đủ gì ta thấy”.

Chàng không chịu nghe ta phân tích và lý giải, nam giới hoài nghi ta, Đấng mày râu ôm Tố Cđộ ẩm, mi nhíu lại, vội vàng rối rít quà rời ra khỏi Tru Tiên đài.

Đêm đó, với khuôn mặt u ám và đen tối, cánh mày râu đứng trước mặt ta: “Đôi đôi mắt của Tố Cđộ ẩm đã bị chướng khí ngơi nghỉ Tru Tiên đài có tác dụng lỗi, Tố Tố, nhân trái luân hồi, nợ vật gì của fan khác, thì nhất thiết cần trả loại đó. Tố Tố, đừng hại, ta vẫn kết bạn cùng với phụ nữ, tự đây về sau, ta đang là đôi mắt của nàng”.

Trước kia, chàng không bao giờ nhắc tới cthị xã vẫn thuộc ta kết duyên bên trên Cửu Trùng Thiên này. Sự lạnh ngắt, thịnh nộ cùng sợ hãi đồng thời tuôn trào trong trái tim ta.

Ta nghĩ, trước đây ta không khi nào mất tư vắt như hiện nay, ta cố chặt tay chàng: “Tại sao Đấng mày râu lại mong hai con mắt của thiếp? Là nàng ta từ nhảy xuống, là thiếu phụ ta tự nhảy đầm xuống, chẳng tương quan gì đến tức hiếp cả, tại vì sao cánh mày râu hoài nghi thiếp?”.

Ánh đôi mắt phái mạnh trầm dìm gian khổ, tuy thế vẫn cười lạnh lẽo lùng: “Khí độc bảo phủ Tru Tiên đài, chị em ta từ mình nhảy xuống há chẳng đề xuất không thích sống sao? Tố Tố, thiếu nữ chính xác là ngày càng ngần ngừ lý lẽ”.

Cửu Trùng Thiên này, ta chỉ có mình quý ông. Ta luôn cho là, sau khoản thời gian đứa tphải chăng được có mặt, vẫn thuộc Đấng mày râu thế tay đứa trẻ, ngắm mây đùn trên biển khơi trong cả mười dặm, rứa chiều mênh mông đỏ ối khắp vạn trượng. Chẳng biết từ cơ hội nào, đối với ta, con trai vẫn trở đề xuất đặc trưng như vậy.

Ta bị khoét đi đôi mắt. Nại Nại âu yếm ta suốt tía ngày, sau ngày thứ cha, Tố Cẩm đứng trước khía cạnh ta, nói: “Đôi mắt của ngươi hiện nay ta sử dụng cực kỳ tốt”.

Ta bỗng thức tỉnh.

Quý Khách đã có lần yêu thương một người?

Quý Khách đã có lần hận một người?

Thực ra yêu hận tình thù giữa nhì bạn đó, ta chẳng qua chỉ cần tín đồ qua con đường, mơ mơ hồ hồ bị lưu lại, là kiếp số vẫn định sẵn mà lại thôi.

Hai thời buổi này, ta đã không còn sáng tỏ nổi hôm mai, đang học tập được biện pháp sử dụng tai để kiếm tìm mai dong, minh bạch hôm sớm.

Sau khi sử dụng chấm dứt bữa trưa, Nại Nại sấp ngửa chạy vào sân, thngơi nghỉ hổn định hển: “Nương nương, vợ vua, Thiên Quân vừa ban chỉ, đang ban, vẫn ban thiên phi Tố Cđộ ẩm đến, mang lại, đến thái tử năng lượng điện hạ”.

Ta cười cợt cười, Dạ Hoa được phong làm hoàng thái tử đã có một thời gian, cthị xã này trước sau gì cũng xẩy ra mà thôi. Nhưng Tố Cẩm rốt cuộc vẫn ko thành chính thất của Dạ Hoa được. Gần phía trên ta tất cả nghe nói, năm kia Thiên Quân cùng Đế Quân Bạch Chỉ của nước Tkhô hanh Khâu đã từng có lần có ước hứa hẹn, tín đồ kế ngôi Thiên Quân đang phải tạo đàn bà của Đế Quân Bạch Chỉ là Bạch Thiển làm Thiên Hậu.

Bụng bất chợt đau kinh hoàng.

Nại Nại gào lạc cả giọng: “Nương nương, fan làm sao thế?”.

Ta ngẩng đầu chú ý chị em ấy, gượng gập cười: “Bên cạnh đó sắp sinch rồi”.

Trong trong cả quy trình sinc nngơi nghỉ, ta bất tỉnh nhân sự đi rồi lại thức giấc, khôn xiết gian khổ. Lúc Tố Cđộ ẩm chũm đôi mắt, Dạ Hoa bên ả ta xuyên suốt một ngày 1 tối, nhưng mà bây giờ, bên cạnh ta chỉ có bản thân Nại Nại bầu các bạn. Ta khổ sở núm kìm nén không Hotline tên Dạ Hoa.

Đã đủ ảm đạm rồi, cho nên vì thế không thể bi ai hơn nữa.

Nại Nại vừa khóc vừa nói: “Nương nương, người vứt tay nhỏ ra, con đi tìm thái tử điện hạ, con đi kiếm hoàng thái tử năng lượng điện hạ”.

Ta vẫn cực khổ không thốt lên lời, chỉ có thể mấp máy môi ra hiệu: “Nại Nại, ngươi ở đây cùng ta một dịp, duy nhất lúc thôi”.

Nại Nại càng khóc to nhiều hơn.

Là con trai.

Ta phân vân Dạ Hoa đã đến từ bỏ thời gian nào, Lúc thức giấc dậy nam nhi đã gắng chặt tay ta, 2 tay lạnh lẽo nhỏng băng.

Csản phẩm ẵm đứa ttốt qua, nói: “Nàng rất có thể sờ phương diện nhỏ, nó hết sức như thể nàng”.

Ta ko nhúc nhích. Ta siêu yêu đứa trẻ này, tuy thế ta không thể lấy nó về sống ngơi nghỉ núi Tuấn Tật, ta phải để nó sống lại.

Đã như thế thì tốt nhất là đừng rượu cồn vào nó, chớ ủ ấp nó, sẽ không còn khiến bản thân nảy sinh cảm tình sâu đậm.

Dạ Hoa ngồi cạnh ta rất rất lâu, chỉ yên lặng không nói lời làm sao.

Lúc Dạ Hoa đi rồi, ta Gọi Nại Nại mang lại trước mặt, dặn dò Nại Nại rằng ta viết tên bé là A Ly, sau đây cố định cần chăm lo mang lại nó thiệt chu đáo.

Ngày ngày Dạ Hoa đều mang lại thăm ta, cánh mày râu vốn là fan ít nói. Trước trên đây ta nói không hề ít, mà lại vừa mới đây không có gì hứng thú nói đến điều gì, cho nên phần lớn thời gian, nhị bạn họ cứ đọng lặng lẽ âm thầm với mọi người trong nhà như vậy.

Cmặt hàng không nói đến hôn sự với Tố Cđộ ẩm, Nại Nại cũng không dám nói.

Ba tháng sau, khung người ta đã phục hồi. Chàng đưa đến tương đối nhiều vải vóc vóc, đầm áo, hỏi ta thích dòng làm sao, nói đã may áo cưới cho ta.

Cmặt hàng nói: “Tố Tố, ta đã có lần nói, ta đang thành hôn cùng với nàng”.

Đương nhiên ta biết, nam nhi chỉ cần tmùi hương sợ ta, cảm giác ta là một trong người phàm trằn, lại bị mù lòa, tuy thế từ bỏ làm từ bỏ chịu, mà lại vừa đáng giận lại vừa khiến fan ta đề xuất tmùi hương xót.

Ta tự nhủ chắc chắn rằng ta sẽ ra đi, Cửu Trùng Thiên này chẳng còn nguyên do nào nhằm ta sống lại nữa.

Nại Nại quốc bộ cùng ta, không còn lần này mang đến lần khác, chúng ta đi vận chuyển lại bên trên con đường trường đoản cú Tẩy Ngô cung cho Tru Tiên đài, Nại Nại hết sức khó khăn phát âm. Ta nói với phụ nữ ta, ta đam mê ngửi hương thơm hoa phù dung ven đường đi.

Nửa tháng nữa lại trôi qua, phụ thuộc cảm xúc, ta đang rất có thể từ bỏ bản thân đi một mạch trường đoản cú Tẩy Ngô cung mang lại Tru Tiên đài nhưng không gặp mặt bất kể vật cản như thế nào.

Nói dối Nại Nại là 1 cthị xã quá dễ dãi. Đứng trên Tru Tiên đài, lòng ta dịu nhõm, A Ly đang bao gồm Nại Nại chăm sóc, ta còn điều gì khác im vai trung phong hơn?

Nhưng trong giây lát lại khôn cùng mong muốn nói đến Dạ Hoa biết rằng ta không còn đẩy Tố Cđộ ẩm, mặc dầu phái mạnh tất cả tin hay là không đi nữa.

Trên đỉnh núi Tuấn Tật, Dạ Hoa đã từng có lần bộ quà tặng kèm theo đến ta một mẫu gương đồng khôn cùng đẹp nhất. Khi ấy, nam giới nên đi vô cùng xa làm một bài toán đặc trưng, một mình ta vò võ, quý ông bèn mang một bảo bối tự trong ống tay áo ra, dặn ta rằng, mặc dù chàng có sống ở chỗ nào, chỉ cần ta nhìn gương này call thương hiệu đàn ông, quý ông sẽ nghe thấy, trường hợp phái mạnh ko bận thì vẫn nhanh chóng thủ thỉ thuộc ta.

Ta cũng chẳng phát âm sao Lúc lên Cửu Trùng Thiên ta vẫn với theo cái gương này theo người, chắc rằng vày chính là sản phẩm duy nhất mà Dạ Hoa đã khuyến mãi mang đến ta.

Ta rút cái gương ra, đang lâu rồi không gọi tên cánh mày râu, tương đối ngập hoàn thành ta khẽ gọi: “Dạ Hoa”.

Một hồi lâu, bên tai văng vọng giờ đồng hồ chàng: “Tố Tố?”

Ta đã quên rằng con trai ko sinh hoạt mặt ta, nên chỉ chầm chậm chạp chấp nhận, thật trở ngại mới hoàn toàn có thể mngơi nghỉ lời lần nữa: “Thiếp đề xuất về núi Tuấn Tật rồi, đừng đi tìm kiếm tức hiếp, 1 mình tức hiếp vẫn có thể sống được. Xin nam giới hãy góp thiếp đáp chăm sóc A Ly cho thật giỏi. Trước phía trên thà hiếp vẫn mơ rằng sẽ sở hữu được một ngày rất có thể vừa nỗ lực tay con trai thuộc ngắm trăng sáng sủa giữa ttránh sao, nhìn ánh dương nhô trên biển mây, vừa nói mang đến bé nghe phần lớn chuyện Lúc xưa họ ở trên núi Tuấn Tật, hiện nay e là tất yêu nữa rồi”. Ta ngẫm nghĩ về rồi bổ sung cập nhật, “Đừng nói cùng với nhỏ người mẹ của chính nó chỉ là 1 trong những bạn phàm è cổ, vì chưng những thần tiên bên trên ttách hồ hết coi thường tín đồ phàm”.

Rõ ràng chỉ cần phần lớn lời kiếu từ bình thường, mà lại sao trong giây phút lại muốn rơi lệ, ta gấp ngửa đầu chú ý trời xanh, tự dưng lưu giữ ra, mình đã không có gì đôi mắt, nước đôi mắt tan trường đoản cú đâu?

Giọng nói của Dạ Hoa giống như tất cả chút ít đnai lưng nén: “Nàng, đàn bà đã sống đâu?”

“Tru Tiên đài”, ta đáp, “Thiên Phi Tố Cẩm nói cùng với thiếp rằng khiêu vũ xuống Tru Tiên đài, thì tức hiếp quay về được núi Tuấn Tật. Bây giờ đồng hồ thiếp đang quen thuộc cùng với bài toán ko thấy được gì, núi Tuấn Tật là nạm hương của thà hiếp, hồ hết thiết bị bao bọc đông đảo khôn xiết rất gần gũi, cuộc sống đời thường một mình vẫn không thật trở ngại, bất tiện cùng với thiếp”.

Cmặt hàng gấp vã ngắt lời ta: “Tố Tố, nữ giới đứng lặng ở kia, ta nhanh chóng tới ngay”.

Cuối thuộc ta vẫn không có dũng khí để lý giải với cánh mày râu một đợt nữa, lúc ấy chưa hẳn ta đẩy thiên phi Tố Cđộ ẩm xuống, sau cuối cánh mày râu vẫn chẳng tin ta, còn ta bắt buộc tiếp nhận nỗi thuyệt vọng và mất lòng tin của nam nhi.

Ta nói, “Dạ Hoa, thiếp đáp bỏ qua mất quý ông, cánh mày râu cũng bỏ lỡ tức hiếp, nhị tín đồ bọn họ, không có ai nợ ai”.

Chiếc gương đồng rơi từ bỏ bên trên tay xuống “keng” một tiếng, Dạ Hoa nghỉ ngơi nơi nào đó đang gào lên điên cuồng: “Nàng đứng lặng ở kia mang lại ta, chớ nhảy…”.

Ta con quay bạn nhảy xuống Tru Tiên đài. Dạ Hoa, ta quan yếu hưởng thụ thêm gì sống Đấng mày râu nữa, chẳng còn gì khác.

Khi ấy, ta lừng khừng rằng, Tru Tiên đài diệt tiên, thực tế là khử đạo hạnh tu hành của thần tiên. Còn người phàm trần nhưng dancing xuống Tru Tiên đài thì vẫn chảy thành tro lớp bụi.

Lúc ấy, ta cũng băn khoăn rằng, mình thực chất đâu chỉ fan phàm è cổ.

Cphía khí bên dưới Tru Tiên đài làm ta bị thương thơm khắp mình, cũng cũng chính vì đó là chướng khí có thể địch với nngây ngô vạn thần binh xuất xắc cố, buộc phải đã xé toang phong ấn trên trán ta. Ta ngạc nhiên rằng dấu chu sa bên trên trán ta là vì Lúc Quỷ Quân Kình Thương phá tan vỡ chuông Đông Hoàng, để nhốt hắn ta một đợt tiếp nhữa, ta sẽ cùng hắn cuộc chiến một trận với bị hắn hàm ấn. Dấu ấn đó đã đem mất ký kết ức dung mạo và tiên khí quấn thân của ta, trở nên ta thành một fan phàm nai lưng.

Những cthị xã thời xưa liên tiếp dội về, ta thầm nhắc mình: “Bạch Thiển, ngươi hình thành là tiên tnhị, ko phải tu hành cũng đã là tiên nữ. Nhưng khắp bốn bể tám phía đâu có những bài toán thuận lợi như thế, không trải qua thiên kiếp này, sao ngươi có thể thăng lên có tác dụng thượng thần?”.

Cho phải, rất nhiều yêu thương hận oán thù của mấy chục năm, trong giây phút chẳng qua cũng chỉ với thiên kiếp mà lại thôi.

Ta rơi xuống nằm chết giả vào rừng hoa đào mười dặm của thượng thần Chiết Nhan làm việc phía đông của Đông Hải, lão cứu giúp ta tỉnh giấc dậy rồi than thở: “Cha mẹ cùng mấy ca ca của ngươi đang phân phát điên lên bởi vì tìm kiếm ngươi, ta cũng băn khoăn lo lắng tới tầm nhì trăm năm nay không được một ngon giấc, hai con mắt này của fan, tmùi hương tích trên người ngươi, sau cuối là vậy nào?”.

Là cố gắng nào? Một kiếp số mà lại thôi.

Ta vừa cười cợt vừa nói với Chiết Nhan: “Con đừng quên ở phần của người có một phương thuốc, uống vô có thể quên hết đều cthị trấn đề nghị quên đúng không?”.

Chiết Nhan nhíu mày: “Xem ra mấy chục trong năm này ngươi vẫn chạm mặt không ít cthị xã đau lòng”.

Chén dung dịch nóng sốt trước phương diện bốc hương thơm thơm nồng.

Xem thêm: Trường Học 2017 Kim Jung-Hyun

Thế gian này đã không tồn tại một Tố Tố trên núi Tuấn Tật nữa. Đó chẳng qua chỉ là một trong cơn mơ của thượng thần Bạch Thiển – phụ nữ của Đế Quân Bạch Chỉ của nước Thanh hao Khâu, sở hữu theo biết bao cay đắng đau buồn và sắc đẹp hoa đào pnhị nphân tử.